Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

Rock bất tận

Ảnh internet

Người lạ gặp anh đều bảo anh hiền lành, ngoan ngoãn, là trai ngoan đúng chất. Còn những người bạn quen anh thì lại cười ồ lên rằng, hắn là trai ngoan sau nhưng sau những lúc hư hỏng thôi. 

Đúng vậy, anh chưa bao giờ thừa nhận mình ngoan, cũng như chưa bao giờ nói mình là hư hỏng. Chỉ là anh có chút máu nổi loạn trong người và chỉ cần gặp những giai điệu mạnh, dồn dập của Forever and One, của The Unforgiven, Save My Life, You Make Me Feel hay những lúc “gào thét như thằng điên” của Bức Tường, Microway, Thủy Triều Đỏ, Ngũ Cung, UnlimiteD… là con người hiền lành của anh bỗng biến mất. Thay vào đó là một con người hoàn toàn khác, nổi loạn và bất cần đời. Anh chỉ cần giai điệu, nghe giai điệu và thăng hoa cùng những nốt nhạc như đập vào tai người nghe, gào thét vào người thưởng thức cùng những động tác uốn éo lắc lư điên cuồng. Anh như người say thuốc, thuốc ở đây không là thuốc phiện mà là âm nhạc, là giai điệu, là những ca từ mang hơi thở của cuộc sống. 


Những lúc buồn phiền hay chán nản, anh lại tìm đến rock. Những lúc vui anh cũng thích nghe rock. Nói chung, rock khiến cuộc sống của anh rộn ràng và sôi nổi hơn, mang hơi thở của cuộc sống, mang nhiệt huyết của tuổi trẻ, và mang trong mình ngọn lửa của những đam mê. Rock là phải hết mình cũng như sống là phải cháy bổng với những đam mê bất tận của mình. 

Dù cho rock kén người nghe và ngày càng ít khán giả hơn, nhưng anh sẽ còn yêu rock và vẫn còn sống với ngọn lửa rock của mình. Bởi anh biết, chỉ khi nào cháy hết mình cho cuộc sống thì lúc đó con người ta mới đáng sống và sống thật với bản thân mình nhất.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét