Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

Buồn lây

ảnh internet

Đọc enchai buồn buồn của một anh bạn mà giật mình, lâu rồi thằng ta không có một cảm giác buồn thật sự.

Nhớ lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng cho đến thời điểm này buồn da diết, buồn thảm hại là hồi năm 2 đại học. Khi đó, một sự kiện trọng đại đã xảy ra và thằng ta buồn nhiều lắm. Lúc đó chẳng thiết làm gì nữa, đi về như một cái xác không hồn. Mọi cảm xúc đều tan biến. Nhìn đâu cũng thấy một màu đen u ám. Cuộc đời tưởng chừng trở nên vô nghĩa và ta đi về bằng tiềm thức từ bao năm. Mất đúng 1 tuần để gặm cho hết nỗi buồn đó. Và cuộc đời lại vui, lại tràn ngập nụ cười. Tại sao phải buồn vì một người đã ra đi? Tại sao phải buồn vì những điều đã không còn nữa? Vui lên thôi, chấp nhận cuộc đời này như chấp nhận những mất mát và đau khổ mà chừng ấy năm đón nhận. Thế là thằng ta lại vui.

Con trai và papa

ảnh internet

Con trai và papa ít nói chuyện với nhau mặc dù papa đã chăm sóc con trai từ nhỏ. Papa chỉ nói những điều cần phải nói và con trai chỉ lắng nghe và vâng dạ chấp hành theo mệnh lệnh đó hoặc càu nhàu không thích nhưng vẫn làm.

Nhớ hồi nhỏ, papa chở con trai trên chiếc xe đạp cũ từ nhà ra chợ. Mỗi sáng sớm papa lại chở con trai ra chỗ bán hàng rồi con trai tự đến trường, tự cơm nước rồi tự học hành. Lớn hơn chút, con trai không được papa chở nữa mà phải đi bộ, nhờ vậy con trai được ngủ thêm chút nữa và đi bộ xuống chợ miễn sao không trễ học là được.

Đôi khi ta lãng quên ta

ảnh internet

Lâu rồi không viết gì đó cho bản thân mình, cứ viết nhăng viết cuội theo dòng đời cuồn cuộn chảy ngoài kia. Ừ, đôi khi ta lãng quên chính mình để chạy theo những thứ gọi là cơm áo, gạo tiền. Cuộc đời thật dễ đánh mất mình và những gì mà mình yêu thương quá.

Nhớ lúc trước thỉnh viết lung tung những điều mà bản thân chứng kiến trong cuộc sống. Một mẩu chuyện nghe lóm được của những người ngồi trong quán cà phê, những người ngồi trên xe buýt. Họ nói và thằng ta nghe. Im lặng lắng nghe và tự suy nghĩ, tự rút ra một bài học cho riêng mình. Bây giờ thì không như thế mà cảm giác lúc nào cũng choáng ngợp, mệt mỏi. Chỉ thích ở nhà, ăn ngủ và hoàn thành những kế hoạch bị kéo dài lê thê từ tuần này qua tuần khác. Những chầu cà phê, những buổi đi ăn của bạn bè nữa cứ nằm lăn lốc trong đống kế hoạch cao như núi của thằng ta. Cuộc sống vội vã hay bản thân sống quá chậm để rồi không theo kịp những cái như thế?

Chút nắng, chút gió, chút miên man Cần Giờ

ảnh internet


Hai năm trước, hồi còn là sinh viên, thằng ta và tụi bạn đã từng ngồi xe buýt ra biển Cần Giờ để thỏa cái thú đi rong của mình. Khi đó, Cần Giờ còn hoang sơ lắm, đường xá còn tệ lắm, toàn bụi là bụi. Nếu ngồi xe buýt cũng mất 3, 4h đồng hồ mới có thể đặt chân ra vùng đất được gọi là rừng phòng hộ này. Khó khăn, vất vả nhưng vẫn đi vì thích.

Hai năm sau, quay lại nơi này, mọi thứ đã thay đổi, khác quá.

Tại bến phà Bình Khánh, vẫn dòng người tấp nập. Kẻ đi xe buýt, người đi xe máy nhưng nhìn chung vẫn là những cặp tình nhân đưa nhau ra biển để thay đổi cái ồn ào, bụi bặm của thành phố.

Mưa khóc

ảnh internet


Chiều nay cơn mưa khóc

khóc một mình trong nỗi nhớ.

Ta nằm nghe

tiếng thở dài và giọt nước mắt

vỗ về bên tai

Mưa khóc

Khóc ai

Cho đời đong đầy muộn phiền?

***

Cơn mưa cứ nằm khóc

Ta ôm gối nằm nghe

Rơi..

Rơi..

Tí tách…

Tí tách…

***

Thôi cơn mưa đừng khóc

Cho nỗi nhớ đừng rơi

Cho tim ta đừng ướt

Đừng nhòe đi vì bóng ai

***
Cơn mưa khóc

Ta khóc

Khóc cho một người

Đã đi về phía những cơn mưa

12/05/2011

1 năm rồi!

Thời gian là thứ ta thường ít có khái niệm, mà chỉ có khái niệm mốc thời gian, ví như ngày tháng đó ta làm việc gì đó trọng đại, hoặc chuyện gì đó trọng đại đã xảy ra. Và cũng đôi khi ta quên nốt những cột mốc thời gian trong đời mình.

Ừ, thì ta vô tâm, vô tâm không nhận ra thời gian đang chảy trôi hàng ngày, hàng giờ cuốn đời ta theo vòng xoáy sân si đời mình. Ừ thì ta hời hợt, hời hợt không nhận ra thời gian đã ươm lên ta bao nỗi đắng cay, muộn phiền.

Hôm nay là một cột mốc, cột mốc đã tròn 1 năm, 1 năm tuổi. Mau thật. Có người bảo chớp mắt đã ngàn năm trôi, nếu so ra 1 năm thì chẳng có thấm tháp gì. Nhưng cũng là 1 năm.

Luẩn quẩn quá, chẳng biết đang nói về cái gì, về 1 năm, về cột mốc hay về thời gian. Ừ thì có sao đâu. Dù nói về cái gì, dù có vô tâm hay hời hợt thậm chí lãng quên, thì cái cột mốc đó vẫn tồn tại trong cuộc đời ta đó thôi.


ảnh internet


1 năm rồi, ta vẫn nhớ những gì diễn ra trong ngày hôm đó. Xuất phát và bắt đầu bằng một sự đồng cảm bởi những gì ta đã trải qua. Những người có cùng nỗi đau, người ta sẽ dễ dàng hiểu và cảm nhận những nỗi giống nhau. Hiểu, cảm nhận và chia sẻ.

1 năm rồi, mọi thứ đã thay đổi. Vòng xoay cuộc sống, vòng xoáy thời gian, nó cuốn tất cả mọi thứ vào lòng. Nó khiến con người ta dần trượt ra khỏi chính mình, trượt khỏi bản ngã, để rồi một ngày nhận ra rằng: ta đã thay đổi. Ừ, ta đã thay đổi.

1 năm rồi, những giá trị đang dần dần khẳng định được cái vững bền của nó (cũng có thể là mất đi, là lụn tàn). 1 năm thử thách, đúng là nhiều biến động.

1 năm rồi, ta cảm thấy mình lớn hơn xưa nhiều quá và kéo theo đó con người ta cũng đã thay đổi nhiều quá. Ta bây giờ không còn là thằng nhóc của ngày xưa. Cuộc sống, công việc, mối quan hệ… buộc ta phải giả dối, phải mưu mô, phải thủ đoạn… Có thể, ta đã đánh mất chính mình. Đánh rơi ta trong một vùng kỉ niệm xa lắc xa lơ nào đó.

1 năm rồi, ta đã qua 5 lần biến cố lớn và đầy những điều vụn nhặt, tủn mủn rất đời thường. Để rồi ta nhận ra rằng: giá trị thật sự của cuộc sống không đơn giản chút nào. Bàn tay ta quá nhỏ bé để có thể nắm vững đời mình. Ta sợ một ngày nào đó ta sẽ buông và đánh mất mãi mãi.

1 năm rồi, ta hốt hoảng về những gì đã trải qua. Cái bản ngã trong ta cứ loay hoay, loay hoay và loay hoay. Một định hướng sống, một tương lai sao cứ quá mập mờ. Đôi chân đã bắt đầu chồn nhưng hướng đi vẫn là vô định!


1 năm rồi, ta thèm lại những thoải mái, những thảnh thơi và cả những vô tư lự của ngày xưa. Tất cả giờ chỉ là ta của hiện thực!

1 năm rồi! 1 năm rồi! 1 năm rồi ! 1 năm rồi! 1 năm rồi! 1 năm rồi! 1 năm rồi! 1 năm rồi ! 1 năm rồi! 1 năm rồi!1 năm rồi! 1 năm rồi! 1 năm rồi ! 1 năm rồi! 1 năm rồi!… Vòng xoáy thời gian sẽ lại quay.

1 năm rồi, 10 năm rồi, 100 năm rồi, ta đâu rồi!
07/06/2012

Và ta lại đi


Không dự định đi sớm như thế, nhưng cuối cùng vì cái sự khìn khìn nó trở dậy mạnh mẽ quá nên vác ba lô đi luôn, trong một buổi chiều mưa lúc nặng lúc nhẹ như cuộc đời lúc sầu lúc vui.

Ừ, thì ta lại đi, đi đâu đó cũng được, miễn là đi, miễn là xê dịch khỏi cái nơi mỗi ngày phải đến (đi) và về. Sài Gòn lắm niềm vui nhưng cũng đầy những nỗi buồn, mệt mỏi và cả bức bối. Mỗi ngày ta sống chỉ đúng nghĩa là công việc và công việc. Mỗi ngày ta chết với chính mình!



Bánh xe lại lăn và ta lại được đi, ngược đường, ngược gió, ngược những thói quen thường ngày. Sài Gòn dần lùi xa, những áp lực, công việc dần lùi xa, ta cũng dần lui xa một phần đã hoại tử trong chính con người mình.

Đặt chân đến một nơi mới, hoàn toàn mới với những con người hoàn toàn xa lạ. Ta thấy hình như mình vừa tìm được gì đó rất vui, rất lạ như đứa trẻ vô tình phát hiện hạt sương còn nằm đó, đọng trên lá sau cơn mưa tầm tã tối qua. Ta thấy mình rất khác, một phần người trong ta như hồi sinh.

Nghe cái mùi mặn, tanh nồng của biển. Nghe tiếng hát ca muôn đời bất tận của những con sóng. Nghe cái nắng rát cả da mặt. Và ta lắng nghe ta giữa muôn trùng nỗi khát lạ.

Nắng, cát, gió biển và cả những cơn mưa tầm tã bất chợt đã thổi hết những điều nhàm chán của ta. Thay vào đó một chút gì đó hồi sinh của đời người. Những chuyến đi, những chuyến thiên di bao giờ cũng làm con người ta nhỏ bé lại.

Và ta lại về, về những quen thuộc đến tầm thường của bao ngày. Và ta lại yêu nó, một phần cuộc sống nhàm chán và hoại tử của mình.

Đi và về, về rồi lại đi, chỉ cần đi thôi ta cũng thấy được nhiều niềm vui và lẽ sống!

Sống đơn giản là đi, đi về phía trước, về phía cuối cuộc đời mình để biết rằng cuộc đời này nhỏ bé và ta cần phải yêu thương những gì tầm thường nhưng nó thuộc về mình.

Bố và điện thoại, Yume

Vẫn còn nhớ bố bắt đầu sử dụng điện thoại là khi thằng ta học năm 3. Khi đó, bố ít gọi, có ông anh gọi lên là nhiều. 5 năm đi học xa nhà, bố chưa một lần lên thăm chỉ toàn điện thoại.

1. Bố xài điện thoại:

Có ông bạn bố cho bố cái điện thoại, bố quyết định xài điện thoại. Đầu tiên bố tập gọi, tất nhiên là ông anh phải lưu số sẵn cho bố và chỉ bố cách gọi. Bố cũng mày mọ gọi. Nhưng bố hay quên nên mỗi lần về đều phải chỉ cho bố gọi như thế nào, lưu giùm bố mấy số điện thoại, xóa tin nhắn rác cho bố. Rồi bố cũng gọi điện rất “chuyên nghiệp”.

Nghe và gọi điện thoại quen rồi, bố bắt đầu tập nhắn tin. Lần nào thằng ta về bố cũng lân la vào giường rồi hỏi đủ thứ chuyện về điện thoại (ông anh nóng tính nên bố ít hỏi). Nhắn tin như thế nào? Gửi ra sao? Vài tuần sau nhận được tin nhắn của bố “tập nhắn tin đừng hồi âm”, rồi sau đó nữa là “mặc áo ấm trời lạnh”… Bố nhắn tin được rồi thì bố không nhắn nữa, bố chỉ gọi điện thôi.

Điện thoại bố được “nâng cấp” có chế độ nghe nhạc và chụp hình. Thế là bố cũng mày mò tìm hiểu, nhưng bố không tìm được, cũng không hiểu được, bố chờ thằng ta về hỏi. Tiếp tục chỉ bố. Hỏi bố có chụp không, con chụp cho mấy tấm. Bố cười, nhe cái răng mới rụng ra và thế là chụp cho bố. Mà bố cũng xì tin lắm, chụp xong, bố bảo bố muốn lấy hình đó làm hình nền (bla bla bla). Thế là cài cái hình bố toe toét cười, bên dưới có số điện thoại của chính bố để bố… nhớ


hình minh họa (nguồn: intenet)

* Những cuộc điện thoại của bố:

1.

– Con đang ở đâu đó? Về nhà chưa?

– Dạ rồi, con đang ở nhà.

– Ừ, đừng ra đường nghe con, xe cộ nguy hiểm lắm. Đi làm sớm, trời mưa nước ngập coi chừng đi trễ.

– Dạ

– Vậy thôi, bố dứt máy nghe, bố chỉ hỏi thăm con vậy thôi.

2.

– Con khỏe không?

– Dạ khỏe!

– Bố dạo này khỏe không? Ăn cơm được không?

– Ờ, bố mới ăn cháo. Bố không có khỏe, bệnh lắm con ơi (nghe bố nói câu này là biết bố rất khỏe)

– Dạ, vậy bố ăn nhiều, đừng xem phim khuya để khỏe.

– Ừ, thôi nghe, dứt máy để… tốn tiền.

– Dạ.

– Dứt nghe.

– Dạ!

3.

– Con có ở nhà không?

– Dạ có.

– Dạo này hạn chế ra đường nghe con.

– Dạ. Con ít ra đường lắm, con ở nhà thôi.

– Ra đường xe cộ nguy hiểm lắm.

– Dạ.

– Vậy thôi dứt nghe con.

– Dạ.

4.

– Bố đang làm gì đó?

– Bố đang xem phim.

– Phim gì? Hay không hả bố?

– Phim đài Vĩnh Long, cũng hay lắm.

– Lâu rồi con không xem phim.

– Ừ, phim cũng hay lắm. Thôi nghe con, tốn tiền điện thoại lắm.

– Dạ

– Hạn chế gọi điện nghe con, chỉ nhắn tin thôi, tốn tiền lắm.

– Dạ.

– Dứt nghe con.

– Dạ.

5.

– Bố đi thành phố hả bố?

– Ừ, sáng mai bố đi sớm.

– Bố lên nhà ai vậy?

– Bố lên nhà anh Minh. Nhưng anh Minh ở xa lắm, con khỏi qua.

– Dạ.

– Bố lên thành phố nhưng không có ý định… thăm con. (hức hức hức)

Bố nói vậy thôi chứ hôm đó thằng ta cũng mò qua bên bố uống được ly nước mía rồi… về! ^^

6. Cái này mới sốc. Bố vừa xuất viện sau khi bị ong chích:

– Bố khỏe không bố? Bố ra viện chưa?

– Ừ, bố về nhà rồi, nhưng chưa có khỏe. Bố còn mệt lắm. Già rồi nên cơ thể nó yếu.

– Dạ, bố còn đau chỗ nào?

– Tùm lum chỗ hết con ơi. Già rồi nên nó thế. À, lỡ mai mốt bố có chết thì con đừng có về… vội nghe. Sắp xếp công việc, xin nghỉ rồi hãy về. Bố nói với thằng D rồi. Bố có chết thì cứ tẩm liệm, không cần chờ con về.

– Bố khỏe mà, lo gì?

– Ừ, bố nói trước để con khỏi bị sốc (cái này còn sốc hơn). Già rồi, ai cũng thế cả nên không có gì buồn cả (bố còn chụp hình sẵn nữa).

– Bố lo xa quá. Bố còn sống mấy chục năm nữa mà.

– Thì bố nói trước để con đừng sốc. Bố già rồi.

– ….

2. Bố sử dụng internet:

Ra trường đi mần rồi tham gia Yume. Bố ở nhà đọc báo, xem thời sự cũng biết in-tẹc-nét. Bố cũng mày mọ lên mạng. Bố xin địa chỉ nhà Yume của thằng ta rồi cũng đi tiệm, cũng nhờ người chỉ cho bố vào. Mà mỗi người chỉ bố vào một kiểu nên bố không hiểu, thế là bố điện lên “méc”. Vâng dạ với bố, rồi bảo bố cứ ra tiệm, nhờ mấy thằng ngoài đó vào cho bố. Bố bảo bố muốn tự vào.

Bố vào được, bố điện lên “khoe”:

– Bố vào được rồi. Trong đó là bài con viết hả?

– Dạ.

– Bố đọc bài thấy hay hay, có tính thiền.

– Bài nào hả bố?

– Bài “Đời người sân si qua từng con chữ”.

– Hic, bài đó không phải của con, bài của con ở phía trên ấy.

– Sao nằm trong đó?

– Thì bài đó con thấy hay nên lưu lại.

– Bố đâu có thấy bài phía trên đâu.

– Trên chỗ có hình á.

– Ờ, bố không thấy.

Bẵng đi một thời gian, bố chỉ nói bố vào được chứ không nói là đọc bài nào nữa. Hôm nay bố điện lên bố hỏi muốn… viết bài thì làm sao?

– Thì bố phải đăng kí tài khoản, mới viết được

– Đăng kí tài khoản là sao?

– Là nó phức tạp hơn việc đọc. Bố phải tạo tài khoản rồi mới viết được. Để hôm nào con tạo cho bố cái tài khoản.

– Ừ, tạo tài khoản là phức tạp hơn phải không?

– Dạ.


P/S: Trưa nay vừa ngủ dậy, bố điện, nên viết vài dòng chơi. Không biết bố có đọc được không nữa? ^^. Nhớ bố!

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

Sống đâu chỉ đơn giản là sống?

Cuối tuần, mệt mỏi với bao công việc, nhưng vẫn cố lên công ty, cố cười cùng đồng nghiệp và cố hoàn thành nốt những kế hoạch trong tuần. Vật vã.

Cuối tuần, muốn về sớm, nghỉ ngơi, nhưng phải họp, phải ở lại đến tận 7h30. Đường phố đông, dòng người đông, nhưng cảm thấy lạc lõng quá.

Bỏ đám cưới, bỏ một lời ăn nhậu. Chạy vội về phòng, chỉ muốn ngã nhào góc quen thuộc. Nằm đó!

Về phòng, trống vắng, cô đơn, chỉ có tiếng la hét vọng qua từ phòng bên. Bức bội. Bực bội…

Chơi game, một trò chơi mãi, chơi mãi…

ảnh internet

Chán… Đi tắm. Thường ngày vẫn thích nước, thích ngâm mình trong nó, cảm nhận dòng nước mát lạnh chảy tràn qua da, nghe cái lạnh tuôn xối xả vào người… Nhưng hôm nay chẳng có hứng thú. Tắm ào. Giặt đồ ào…

10h khuya, muốn chạy xuống nhà, muốn xách xe phóng như điên trên đường phố. Thèm cảm giác giò ùa qua tóc, qua người, qua mắt… Thèm cảm giác rùng mình vì lạnh. Nhưng… lười. Buông mình vật vã.

Nghĩ suy.

Lâu rồi, chưa như thế này, thôi thì cuối tuần, cho phép mình buồn tí, để đời bớt vui, cho đủ cung bậc.

Ừ, thì buồn. Mà buồn vì cái gì bây giờ? Buồn vì công việc? Chẳng có gì để buồn cả, chỉ mệt thôi.

Buồn vì bạn bè. Giờ cũng chẳng có ai bên cạnh để buồn.

Buồn vì sự nghiệp. Mông lung đó, còn định hướng đó, nhưng có gì phải buồn? Ai mà không long đong lận đận lúc đầu?

Chả tìm được cái gì để buồn cả. Vậy vui? Cũng chả tìm được cái gì để vui cả.

Hỗn độn.

Rối bời.

Nghĩ suy về một điều gì đó? Chợt nhớ câu trả lời vẫn còn dang dở. Cố nghĩ, nhưng nghĩ không ra. Kệ!

Muốn ra ban công, ngắm nhìn xa xa, hít cái không khí lành lạnh của đêm. Nhưng không có chìa khóa. Vào phòng. Ngột ngạt. Nóng bức. Muốn đi đâu đó…

Hóa ra hôm nay bỗng thấy cuộc sống vô vị, tẻ nhạt. Chợt hiểu cảm giác của khối người chán nản ra sao?

Sống, nếu không có mục đích để hướng tới, không có động lực để vươn lên thì đúng là vô nghĩa thật.

Sống mà không có niềm vui, chỉ nỗi buồn, bi quan, tuyệt vọng thì chẳng hay ho gì.

Sống mà cô độc, chẳng ai để sẻ chia, an ủi, động viên nhau mỗi khi buồn, mỗi khi vui cũng chẳng đáng.

Cuối con đường không là ánh sáng, mà là cái chết. Nhưng cái chết đó có cao cả không, có ý nghĩa hay không thì phụ thuộc vào con đường mà mình đã đi, và cách mình đã đi. Sống đâu chỉ đơn giản là sống?

Chút lảm nhảm cho cái đầu trống rỗng!

2011





Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

Giới thiệu

Nơi tôi viết ra những gì mình nghĩ. Có thể là buồn, là vui, là tất cả cảm xúc của tôi. Nếu bạn cảm thấy những dòng này quá buồn, quá tuyệt vọng hay chỉ là những lời than vãn, thì đừng đọc tiếp. Bởi chữ tôi buồn lắm, nó chứa đựng tất cả cuộc sống của tôi. Chữ tôi buồn để tâm trạng tôi luôn vui vẻ và thoải mái. Nhé!